Ông đã dành cho VietNamNet vài lời chia sẻ về người con trai mà ông rất đỗi tự hào và cũng đã mất nhiều nước mắt vì con.
![]() |
Bố đẻ của nghệ sĩ Hoài Linh từ Mỹ trở về mừng cho con đã xây xong nhà thờ Tổ |
"Tôi vui lắm, vợ chồng tôi khóc suốt từ lúc Linh bắt đầu làm nhà thờ Tổ ngành sân khấu.
Khóc vì thương con, từ lúc ấp ủ cho tới lúc hoàn thành như bây giờ, Linh đâu có dám ăn tiêu gì nhiều. Hạn chế đi các sự kiện tụ tập bạn bè, chỉ đi làm từ thiện thì đi thôi. Ăn uống cũng đơn giản lắm, chỉ cần cơm với cá khô. Ngủ cũng chẳng chọn chỗ nào lịch sự cho ra dáng ngôi sao như nhiều người. Đợt đi Huế để làm lễ rước Mẫu trên điện Hòn Chén, nhiều người chọn khách sạn sang trọng, Linh cũng chỉ chọn nhà nghỉ rất bình dân.
Khóc vì nhà tôi theo đạo Thiên Chúa, Linh giờ lại theo đạo Mẫu, sắp tới Linh lại tiếp tục xây nhà thờ Mẫu. Nhưng thôi, cha mẹ sinh con trời sinh tính, biết làm sao được. Nhà Linh ở bây giờ trên cùng vẫn thờ Đấng tối cao, rồi thờ Mẫu. Tôi được biết nhà NSND Lan Hương cũng thờ Mẫu, thờ Chúa, thờ Phật. Nói chung, giờ tôi cũng nghĩ thoáng rồi, đạo nào cũng vậy thôi, quan trọng là ở cái tâm. Thời điểm Linh xây nhà thờ Tổ, mặt ai trong gia đình cũng gầy hẳn đi, có thời điểm tôi cảm giác mặt Linh chỉ còn 3 ngón tay chụm lại.
Tôi cũng khóc vì mừng. Không phải khen con nhưng tôi thấy Linh có tâm với nghề. Nhiều gia đình có tới 3,4 thế hệ theo nghiệp diễn mà chưa ai xây được nhà thờ Tổ nên tôi mừng lắm. Làm nghề gì cũng vậy phải có tâm. Nguyễn Du nói rồi: "Chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài".
Thực ra, cả gia đình chưa bao giờ nghĩ rằng, Linh bây giờ lại được nhiều người yêu mến và biết đến như thế. Ngày trước nhà nghèo, thời gian tôi phải đi làm ăn xa, Linh toàn cầm đầu bọn nhỏ trong xóm bày trò chơi hát bội, lấy nồi, xoong, thùng là gõ. Mấy chị em Linh lập ban nhạc, hát hò, tụi nhỏ trong học âm nhạc nhưng các loại nhạc cụ các cậu đều chơi được.
Lúc Linh quyết định theo nghề này, gia đình cản lắm, hành trang lên đường sang California theo nghiệp diễn của Linh chỉ có 300 USD. Lúc đó Linh cực lắm, gia đình đang ở Florida, kêu Linh về hoài, tôi bảo về với ba má sướng khổ gì cũng được mà Linh không có nghe. Mấy người cũng nói là nhiều nghệ sĩ cả chục năm trời không nổi tiếng, Linh qua đó có 1 năm mà đã được diễn, được biết tới, thôi cho Linh nửa năm nữa mà không kiếm được tiền thì nói Linh về. Xong nửa năm nữa thì Linh nổi tiếng thật.
![]() |
Nụ cười hiền hậu và mãn nguyện của bố mẹ nghệ sĩ Hoài Linh khi mà anh hoàn thành tâm nguyện 16 năm của mình |
Nãy bà nhà tôi cũng có chia sẻ, Linh có ba mẹ ở đông ở tây nhiều lắm, đâu đâu ai cũng nhận là ba mẹ của Linh. Nhưng tôi mới là bố chính, bà đây mới là mẹ chính. Nhưng như thế cũng vui, vì người ta yêu mến thì mới nhận chứ. Ngay cả việc tôi về đây mà cũng nhiều bất ngờ lắm ấy, thấy mấy nhóc đứa nào cũng 'ba Linh, ba Linh'. Thật ra Linh lấy vợ từ năm 1996, có 2 con một trai một gái và chưa ai lấy vợ lấy chồng gì hết. Còn lại toàn là con nuôi với cháu nuôi của Linh không thôi.
Linh giờ xây được nhà thờ Tổ nhưng Linh cũng diễn khắp nơi. Tôi thấy ở đây không khí trong lành, nhiều khả năng tôi cũng về Việt Nam sống hẳn, trông coi cho Linh luôn. Sắp tới tôi sang Mỹ bầu cử Tổng thống và dự lễ Tạ ơn xong sẽ quyết định cho riêng mình".
Tình Lê(ghi)
" alt=""/>Nhà thờ Tổ Hoài Linh: Bố Hoài Linh khóc dòng khi anh xây nhà thờ TổChà Cang là xã nghèo biên giới, đất rộng dân cư thưa thớt. Muốn đến bưu điện, người dân phải trải qua một quãng đường không hề dễ đi.
Vì vậy, nếu như họ không đến đúng giờ hành chính (7-11h trưa và 2-5h chiều), chị Giang vẫn phải thông cảm, giúp họ thực hiện giao dịch.
“Nhiều hôm, tôi chưa dậy đã thấy người dân đến rồi. Họ không nắm rõ quy định giờ giấc nên cứ đến giờ nào là yêu cầu mình làm việc luôn. Thương họ đi xa, nếu phải đợi sẽ về nhà rất muộn, tôi vẫn cố gắng giải quyết công việc”, chị Giang nói.
Bưu điện Văn hóa xã Chà Cang có 4 thành viên. Ngoài chị Giang - Trưởng bưu điện, còn 1 người bưu tá và 2 người giao thư, hàng (đi xe máy giao hàng ở các vùng sâu, vùng xa nơi xe ô tô không thể vào).
Họ phải đảm bảo vận chuyển đơn thư, hàng hóa, giao dịch chuyển tiền… cho người dân ở 4 xã miền núi là Nậm Khăn, Pa Tần, Chà Cang và Chà Tở của huyện Nậm Pồ.
Công việc của họ nhiều nhất là sau 5h chiều. Giờ này - theo quy định các giao dịch sẽ dừng nhưng đây lại là lúc các công chức, viên chức mới kết thúc giờ làm, đến bưu điện xã để gửi hàng hóa. Vì vậy chị Giang lại phải ở lại làm thêm. Sau 7h tối, chị mới trở về nhà.
Không chỉ công việc quá tải, chị và các đồng nghiệp cũng gặp nhiều áp lực khi người dân ở đây còn chưa hiểu hết các quy định trong ngành.
13 năm làm việc, chị ấn tượng nhất với một vị khách nữ, khoảng 60 tuổi.
Đó là một ngày thứ Bảy, cách đây 2 năm. Một người dân tộc H'Mông, đi xe máy hơn 80km đến bưu điện xã Chà Cang để gửi 10 triệu đồng tiền mặt cho con trai ở Hà Nội đóng học phí.
Sau khi hoàn tất công việc, chị Giang đã in biên lai để đưa cho người phụ nữ này và bà về nhà.
Tuy nhiên ngày Chủ nhật, ngân hàng không thực hiện giao dịch nên con trai bà chưa nhận được tiền. Bà quay lại bưu điện xã và bắt chị Giang phải giải quyết.
![]() |
Người dân giao dịch tại điểm Bưu điện văn hóa xã Chà Cang |
Nữ trưởng bưu điện văn hóa xã giải thích nhưng người phụ nữ trên không chấp nhận. Bà cho rằng, bưu điện đã lừa tiền của mình vì vậy bà làm ầm ĩ, đòi chị Giang trả lại 10 triệu đồng. Vị khách này còn viết đơn tố cáo, yêu cầu chị kí vào để mang đến cơ quan công an.
Gặp oan ức, không còn cách nào khác, chị Giang đành điềm tĩnh để giải thích, trấn an khách. Đến 11h ngày thứ Hai, con trai bà từ Hà Nội gọi điện về báo tin đã nhận được tiền, vị khách mới thôi lời trách cứ.
“Những lần sau đó, bà vẫn tiếp tục gửi tiền tại bưu điện xã nhưng thay vào đó là thái độ vui vẻ, tin tưởng hơn”, chị Giang kể thêm.
Người đến bưu điện gửi hàng cũng khó, nhân viên bưu điện chuyển hàng đến các làng, bản cũng không hề dễ dàng.
“Nơi đây chủ yếu là đường đồi núi, dân trí chưa phát triển, dân cư sống không tập trung nên việc giao hàng rất khó khăn”, chị nói thêm.
Khó nhất với họ là chuyến hàng đến những xã cách Chà Cang gần hàng chục km đường đồi núi.
Mỗi quả đồi chỉ có 2, 3 nhà, sóng điện thoại lúc có lúc không. Vì vậy nhiều lần bưu tá đưa hàng vào nhưng khách đi làm nương, gọi điện không được lại đành mang hàng quay trở ra.
‘Có gia đình chỉ đường cho người bưu tá: “Nhà em ở quả đồi này, quả đồi kia…” nhưng bưu tá bảo: “Anh không thể tìm được. Em ra đường lớn anh sẽ giao”. Khi bưu tá ra đến điểm hẹn lại gọi điện không được, đành phải quay về”, chị kể thêm.
Đêm ngủ tại bưu điện xã của con gái người nữ nhân viên
Chị Lò Thị Giang đến với công việc của ngành bưu điện khá tình cờ.
Học hết lớp 12, vô tình bắt gặp mẩu thông tin tuyển sinh ngành truyền thông của một trường sơ cấp, chị đăng ký và xuống Hà Nội học.
Tốt nghiệp, chị về làm ở bưu điện xã Chà Cang từ năm 2007, nơi cách nhà chị gần 100km.
Để theo được nghề, chị Giang thừa nhận phải có đam mê rất lớn. Bởi ngày đó, đồng lương của nhân viên bưu điện rất thấp.
Năm 2008, chị gặp và kết hôn với chồng khi anh từ Nghệ An lên nhận công trình xây dựng ở Điện Biên.
Những năm tháng chồng xa nhà theo công trình, chị Giang rất vất vả khi vừa lo công việc vừa chăm sóc 2 con.
“Khi đó, mẹ đẻ tôi còn phải gửi thóc, gạo lên hỗ trợ các con. Những ngày bận việc, tôi phải nhờ hàng xóm đón con về hộ.
Vất vả và thu nhập thấp, nhiều đồng nghiệp của tôi đã chuyển sang công việc khác nhưng vì đam mê tôi vẫn gắn bó đến giờ”, chị nói.
“Tôi nhớ nhất tháng 9/2019- đó là mùa măng ở đây. Công việc làm suốt ngày đêm vẫn không xuể.
Hôm đó hàng (măng) về, tôi phải làm để mai xe đến đưa đi sớm. Vì vậy mà mẹ con tôi đã có kỷ niệm rất vui”, chị Giang kể thêm.
11h đêm, chị Giang vẫn ở bưu điện, các con chị gọi cho mẹ, trách: “Hàng xóm tắt điện, ngủ hết rồi, sao mẹ vẫn làm? Không có mẹ, con sợ không dám ngủ”.
![]() |
Chị Giang đang hướng dẫn người dân làm các giao dịch |
Nhà gần nên chị Giang đành bảo các con đưa chăn, chiếu sang chỗ mẹ làm. 2 đứa trẻ trải chiếu ra giữa trung tâm bưu điện ngủ trong khi mẹ chúng vẫn mải mê làm việc.
Gần 2h sáng, công việc kết thúc. Chị Giang gọi con trai lớn dậy. Sau đó, người mẹ bế con gái nhỏ, 3 mẹ con ôm chăn, chiếu đội sương đêm trở về nhà.
Không chỉ dừng lại với các dịch vụ bưu chính truyền thống, từ năm 2017 bưu điện văn hóa xã Chà Cang chuyển sang hoạt động đa dịch vụ.
Đây là nơi chi trả lương hưu, trợ cấp xã hội, chuyển phát các dịch vụ hành chính công, các ấn phẩm truyền thông.
Đồng thời, cung cấp nhiều dịch vụ tiện ích, như huy động tiết kiệm bưu điện, chuyển tiền bưu điện, bảo hiểm bưu điện; phân phối hàng tiêu dùng về nông thôn, cung cấp sản phẩm sách, vở, lịch…
Vì vậy công việc của chị bận hơn. Với trách nhiệm là Trưởng Bưu điện văn hóa xã Chà Cang, chị đã điều hành, xây dựng phương án, các hoạt động cung cấp dịch vụ, phát triển kinh doanh, thu gom, chuyển phát các bưu gửi, hàng hóa.
Chị Giang cũng chủ trì tổ chức các hội nghị khách hàng, hội chợ bán hàng, bán hàng lưu động và chịu trách nhiệm về kết quả kinh doanh, chất lượng chuyển phát trên địa bàn xã.
Nhờ vậy, nữ trưởng bưu điện xã đã nhận bằng khen bán hàng giỏi quý 4/2017 của Giám đốc bưu điện tỉnh. Quý 2 năm 2018, chị được Tổng công ty khen thưởng là lao động bán hàng giỏi…
“Không ít lần tôi có ý định tìm một công việc đơn giản hơn nhưng quá nhiều kỷ niệm, những lời cảm ơn, động viên của khách hàng đã giúp tôi gắn bó đến giờ này”, chị nói.
Quý 3/2017, quý 2/2018 và quý 3/2019, chị Lò Thị Giang được Tổng công ty khen tặng là nhân viên điểm Bưu điện văn hóa xã tiêu biểu. Năm 2018, chị nhận bằng khen của Bộ Thông tin và Truyền thông trong xây dựng và phát triển Bưu điện văn hóa xã. Với những nỗ lực không mệt mỏi, tháng 10/2020, chị Lò Thị Giang được đề cử là một trong 41 cá nhân điển hình tiên tiến dự Đại hội thi đua yêu nước Bộ Thông tin và Truyền thông lần thứ IV. Đại hội được tổ chức tại Nhà hát Lớn Hà Nội ngày 12/10. |
Bốn năm qua, chị Lý cùng những người phụ nữ ở thôn Yến Vĩ đã cung cấp miễn phí thực phẩm để nấu cơm tặng các bệnh nhân nghèo.
" alt=""/>Chuyện chưa kể về những đêm trắng của nữ nhân viên bưu điện vùng cao